“Dịu dàng”, theo từ điển Tiếng Việt là “Tỏ ra dịu, có tác dụng gây cảm giác dễ chịu, tác động êm nhẹ đến các giác quan hoặc đến tinh thần”. Định nghĩa về từ “dịu dàng” dựa trên nghĩa gốc của từ “dịu”. Suy cho cùng, “dịu” hay “dịu dàng” cũng giống nhau cả thôi, là tính từ chỉ trạng thái của sự vật sự việc, và nhân cách hóa cho con người.
Phái nữ được ưu ái khi tính từ “dịu dàng” chỉ để dành riêng khi nói về họ. Còn đàn ông thì không. Đã là phái mạnh sẽ phải dùng từ “dữ dội” “mạnh mẽ” “rắn rỏi” “vững chãi”…trong từ điển những tính từ về tính cách đàn ông không có chỗ cho hai từ “dịu dàng”. Chính vì vậy, đã là đàn ông thì không được khóc. Nước mắt với họ là sự sỉ nhục cho nỗi yếu mềm mà chỉ có đàn bà mới được quyền làm như vậy. Người đàn ông bị gánh trên mình biết bao nhiêu tính từ về giới tính, vô hình chung trở thành áp lực. Người ta sống để không phải chết, chứ đâu phải để trở thành anh hùng?
Nếu như có người phụ nữ muốn đổi từ “dịu dàng” lấy một tính từ khác và có những người đàn ông muốn nhận tính từ ấy về phía mình…thì sẽ là ngược quy luật, đồng nghĩa với việc phải gánh đá từ Đời. Đừng bận tâm, hãy cứ dịu dàng như cách ta muốn. Khi yếu mềm, ta cứ khóc, khóc để thấy lòng được nhẹ nhàng và thanh thản, đừng cố gồng mình lên như cái cách mà người ta phơi bày những điều hoàn hảo ra ngoài cuộc sống. Khi vui, hãy cứ cười, cười thật to, thật sảng khoái, để niềm vui được nhân lên và sẻ chia. Tại sao, khi buồn ta không dám khóc, khi vui ta không dám cười, khi muốn hát ta không dám cất lời, và khi nghe thấy tiếng nhạc, ta không dám lắc lư. Ta đang sống cho ai? cho điều gì? Đời người chỉ có một, sống cho mình để quay đầu nhìn lại không phải nuối tiếc tuổi thanh xuân. Vẫn chưa hề muộn!
“Dịu dàng” thay vì để cho nó quyết định cuộc sống của chúng ta, thì tốt nhất hãy chủ động với số phận của chính nó. Vì nếu không sử dụng đúng cách và làm chủ được bản thân, nó sẽ là biến thể để người ta chà đạp lên nét nữ tính ấy. Hoặc khủng khiếp hơn, nó sẽ là cách người ta làm tổn thương bạn. Ta sống hạnh phúc theo cách của ta và dịu dàng theo đúng tâm hồn mình.
Đừng vì ai đó mà ép buộc bản thân mình phải giả dối. Đừng cho người khác quyền được định nghĩa về cuộc đời mình.
“Đừng thở dài, hãy vươn vai mà sống. Bùn dưới chân, nhưng nắng ở trên đầu”!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét