Mới sáng sớm, chồng tôi đã ăn vận chỉnh tề, rồi đứng trước gương ngắm nghía rõ lâu. Tôi thắc mắc thì anh bảo, hôm nay công ty có buổi họp cổ đông, anh phải đi sớm, trước khi ra khỏi nhà, anh còn dặn với vào: “Tối nay có thể anh về muộn, em và con cứ ăn cơm trước đi nhé”.
Xem thêm: Những câu chuyện tam su gia dinh thầm kín
Thế mà tối đó tôi đợi mãi, chẳng thấy anh về. Gọi điện thoại thì anh bảo anh phải về quê có việc gấp, mai mới lên được. Tôi sinh nghi, gọi về cho mẹ chồng thì bà cũng nói rằng, chồng tôi đang ở quê, đừng lo gì cả. Tôi chợt thấy có lỗi với chồng vì cứ nghi ngờ anh này nọ, bởi sống với nhau 15 năm nay, dường như chưa bao giờ anh nói dối tôi điều gì.
Sau hôm đó, chồng tôi trở về nhà với gương mặt thất thần. Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra, hỏi thì anh chỉ nói công ty đang có chuyện. Tôi thì không nghĩ đơn giản như vậy, rõ ràng là có chuyện gì đó nghiêm trọng hơn rất nhiều.
Gặng hỏi mãi mà chồng không trả lời nên tôi cũng đành kệ. Vào một chiều chủ nhật nọ, anh bỗng thông báo hôm nay sẽ có sếp nữ và một vài đồng nghiệp của anh đến ăn cơm cùng. Tôi nghe vậy thì lật đật ra chợ mua đồ ăn. Đi được nửa đường, tôi mới nhớ ra mình để tiền trong một cái ví khác nên chạy về nhà lấy.
Vì ví để trong phòng ngủ nên tôi mở cửa là chạy một mạch lên tầng hai, không để ý rằng, ở ngoài cửa còn có thêm một đôi giày nữ. Tôi thấy cửa phòng ngủ hé mở thì định đẩy cửa bước vào, bỗng dưng tôi nghe những tiếng động lạ. Kèm theo đó là giọng chồng tôi thủ thỉ:
- Có gì thì đi nhà nghỉ, em bắt anh lên đây rồi kiểu gì cũng bại lộ cho mà xem. Đã cố công giữ bí mật gần 5 năm nay rồi
- Em ứ chịu đâu. Ở công ty thì phải giả vờ nghiêm nghị vì phải làm sếp của anh, tuần thì gặp nhau được 1 lần. Em muốn được ôm anh trong chính phòng ngủ của anh cơ.
- Vợ anh mà về bất ngờ thì lại bung bét hết. Đợi một thời gian nữa để anh kiếm cớ ly hôn với cô ta đã.
- Anh sợ vợ thế mà cứ nói yêu em là sao? Còn con trai của chúng ta nữa? Anh định khi nào thì cho nó nhận bố?
Nghe đến đây, tai tôi ù đi. Trong đầu tôi lúc đó không nghĩ được điều gì nữa, tôi chỉ muốn đi khỏi căn nhà này càng nhanh càng tốt. Tôi đưa tay khép cửa, rồi chạy xuống nhà. Chẳng có đồng nghiệp nào cả, chỉ có ả nhân tình mà anh giấu nhiều năm nay đến nhà tôi mà thôi.
Tôi không biết chồng mình có đuổi theo hay không, chỉ biết là đêm đó, tôi ngồi như người mất hồn ở ghế đá công viên đến 2h sáng. Vì quá sốc, tôi đã không thể nghĩ được gì. Nhưng sau khi bình tĩnh lại, tôi thấy căm giận người chồng mà tôi đã chung sống 15 năm nay. Tôi quyết định phải để cho hai người họ phải trả giá.
Tôi trở về nhà vào ngày hôm sau, viện lý do phải về quê bất ngờ vì mẹ ốm nên không chuẩn bị bữa cơm như đã hứa. Chồng tôi cằn nhằn nhiều lắm, vì đã để anh lo lắng suốt 1 ngày. Tôi chỉ cười mỉa mai. Tối đó, tôi viện cớ mệt nên muốn ngủ riêng.
Ngày hôm sau, tôi đến văn phòng thám tử. Tôi sẵn sàng chi một số tiền lới, với yêu cầu chụp thật nhiều ảnh âu yếm của chồng tôi với nhân tình rồi đem về đây cho tôi. Chỉ 1 tuần sau, tôi đã có được một phong bì dày cộp toàn ảnh chồng tôi đi với sếp nữ. Nhìn những bức ảnh âu yếm của chồng với nhân tình, nhìn cảnh họ dắt con trai đi chơi công viên, trong lòng tôi chỉ trào lên một cảm giác trống rỗng.
Tôi đến công ty của chồng, vừa đi vừa rải hết loạt ảnh mình vừa nhận được từ tay thám tử ra sàn nhà. Tôi muốn chồng tôi và cô nhân tình trơ trẽn kia phải trả giá vì đã làm tổn thương mẹ con tôi. Thì ra gia dinh chồng tôi cũng biết chuyện này và còn đồng lõa giấu diếm để chờ cơ hội tống cổ mẹ con tôi ra khỏi nhà, rước mẹ con cô kia về.
Đúng như dự đoán của tôi. Chỉ 20 phút sau khi tôi đến, cả công ty của anh bị náo loạn. Những tấm ảnh chân thực đến từng chi tiết đã tố cáo được việc làm xấu xa của hai con người kia. Chồng tôi thấy vậy thì cuống lên, lôi tôi ra khỏi công ty. Tôi nhìn anh đầy căm phẫn rồi hất tay chồng ra, tự đi về nhà.
Tôi nhờ luật sư làm các thủ tục để phân chia tài sản rồi đưa đơn cho anh ký. Người ta có thể quỵ lụy, xin chồng quay về khi phát hiện chuyện ngoại tình chứ tôi thì không thể. Tôi thà sống một mình còn hơn phải “dùng chung” chồng với người khác.
Thế mà tối đó tôi đợi mãi, chẳng thấy anh về. Gọi điện thoại thì anh bảo anh phải về quê có việc gấp, mai mới lên được. Tôi sinh nghi, gọi về cho mẹ chồng thì bà cũng nói rằng, chồng tôi đang ở quê, đừng lo gì cả. Tôi chợt thấy có lỗi với chồng vì cứ nghi ngờ anh này nọ, bởi sống với nhau 15 năm nay, dường như chưa bao giờ anh nói dối tôi điều gì.
Sau hôm đó, chồng tôi trở về nhà với gương mặt thất thần. Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra, hỏi thì anh chỉ nói công ty đang có chuyện. Tôi thì không nghĩ đơn giản như vậy, rõ ràng là có chuyện gì đó nghiêm trọng hơn rất nhiều.
Gặng hỏi mãi mà chồng không trả lời nên tôi cũng đành kệ. Vào một chiều chủ nhật nọ, anh bỗng thông báo hôm nay sẽ có sếp nữ và một vài đồng nghiệp của anh đến ăn cơm cùng. Tôi nghe vậy thì lật đật ra chợ mua đồ ăn. Đi được nửa đường, tôi mới nhớ ra mình để tiền trong một cái ví khác nên chạy về nhà lấy.
Tôi về nhà và phát hiện ra một sự thật (Ảnh minh họa)
Vì ví để trong phòng ngủ nên tôi mở cửa là chạy một mạch lên tầng hai, không để ý rằng, ở ngoài cửa còn có thêm một đôi giày nữ. Tôi thấy cửa phòng ngủ hé mở thì định đẩy cửa bước vào, bỗng dưng tôi nghe những tiếng động lạ. Kèm theo đó là giọng chồng tôi thủ thỉ:
- Có gì thì đi nhà nghỉ, em bắt anh lên đây rồi kiểu gì cũng bại lộ cho mà xem. Đã cố công giữ bí mật gần 5 năm nay rồi
- Em ứ chịu đâu. Ở công ty thì phải giả vờ nghiêm nghị vì phải làm sếp của anh, tuần thì gặp nhau được 1 lần. Em muốn được ôm anh trong chính phòng ngủ của anh cơ.
- Vợ anh mà về bất ngờ thì lại bung bét hết. Đợi một thời gian nữa để anh kiếm cớ ly hôn với cô ta đã.
- Anh sợ vợ thế mà cứ nói yêu em là sao? Còn con trai của chúng ta nữa? Anh định khi nào thì cho nó nhận bố?
Nghe đến đây, tai tôi ù đi. Trong đầu tôi lúc đó không nghĩ được điều gì nữa, tôi chỉ muốn đi khỏi căn nhà này càng nhanh càng tốt. Tôi đưa tay khép cửa, rồi chạy xuống nhà. Chẳng có đồng nghiệp nào cả, chỉ có ả nhân tình mà anh giấu nhiều năm nay đến nhà tôi mà thôi.
Tôi không biết chồng mình có đuổi theo hay không, chỉ biết là đêm đó, tôi ngồi như người mất hồn ở ghế đá công viên đến 2h sáng. Vì quá sốc, tôi đã không thể nghĩ được gì. Nhưng sau khi bình tĩnh lại, tôi thấy căm giận người chồng mà tôi đã chung sống 15 năm nay. Tôi quyết định phải để cho hai người họ phải trả giá.
Tôi trở về nhà vào ngày hôm sau, viện lý do phải về quê bất ngờ vì mẹ ốm nên không chuẩn bị bữa cơm như đã hứa. Chồng tôi cằn nhằn nhiều lắm, vì đã để anh lo lắng suốt 1 ngày. Tôi chỉ cười mỉa mai. Tối đó, tôi viện cớ mệt nên muốn ngủ riêng.
Thì ra chồng tôi ngoại tình đã lâu mà tôi không hề hay biết (Ảnh minh họa)
Ngày hôm sau, tôi đến văn phòng thám tử. Tôi sẵn sàng chi một số tiền lới, với yêu cầu chụp thật nhiều ảnh âu yếm của chồng tôi với nhân tình rồi đem về đây cho tôi. Chỉ 1 tuần sau, tôi đã có được một phong bì dày cộp toàn ảnh chồng tôi đi với sếp nữ. Nhìn những bức ảnh âu yếm của chồng với nhân tình, nhìn cảnh họ dắt con trai đi chơi công viên, trong lòng tôi chỉ trào lên một cảm giác trống rỗng.
Tôi đến công ty của chồng, vừa đi vừa rải hết loạt ảnh mình vừa nhận được từ tay thám tử ra sàn nhà. Tôi muốn chồng tôi và cô nhân tình trơ trẽn kia phải trả giá vì đã làm tổn thương mẹ con tôi. Thì ra gia dinh chồng tôi cũng biết chuyện này và còn đồng lõa giấu diếm để chờ cơ hội tống cổ mẹ con tôi ra khỏi nhà, rước mẹ con cô kia về.
Đúng như dự đoán của tôi. Chỉ 20 phút sau khi tôi đến, cả công ty của anh bị náo loạn. Những tấm ảnh chân thực đến từng chi tiết đã tố cáo được việc làm xấu xa của hai con người kia. Chồng tôi thấy vậy thì cuống lên, lôi tôi ra khỏi công ty. Tôi nhìn anh đầy căm phẫn rồi hất tay chồng ra, tự đi về nhà.
Tôi nhờ luật sư làm các thủ tục để phân chia tài sản rồi đưa đơn cho anh ký. Người ta có thể quỵ lụy, xin chồng quay về khi phát hiện chuyện ngoại tình chứ tôi thì không thể. Tôi thà sống một mình còn hơn phải “dùng chung” chồng với người khác.
Xem thêm: ten mien gia re
0 nhận xét:
Đăng nhận xét