Chuyện gia đình tôi


Tôi thường xuyên theo dõi chuyên mục tam su gia dinh, đó là một chuyên mục rất hay, nó giúp cho mọi người tự vấn lòng mình, nhìn nhận thấy những cái nên và không nên, trong cuộc sống hàng ngày. Hôm nay đây tôi cũng muốn tâm sự chuyện của tôi. Tình trạng gia đình của chúng tôi bây giờ nói là tốt cũng được, mà nói là chưa tốt cũng không sai.

Chúng tôi lấy nhau đã hơn 20 năm, những lúc khó khăn vợ chồng cùng chung tay lo làm kinh tế, giờ đây tôi đã có địa vị trong xã hội. Cuộc sống gia dinh ổn định, có của ăn của để con cái học hành giỏi giang và ngoan. Vợ chồng tôi cũng đã bước vào cái tuổi ngũ tuần, vợ tôi đã ở vào cái tuổi tiền mãn kinh, gần đây lại mắc một căn bệnh nan y, tôi thì công tác cơ quan, còn vợ tôi ở nhà chăm lo con cái và gia đình. Vợ tôi là người sống nghĩa tình và độ lượng, biết hy sinh cho sự nghiệp của chồng và các con.


Tôi biết vợ tôi rất buồn và mất hết niềm tin ở tôi

Với gia đình nhà chồng, cô ấy rất chu toàn không có điểm gì đáng chê, vậy mà tôi lại là một thằng đàn ông làm cho vợ mình đau khổ. Giờ đây tôi mới hiểu, khi vợ tôi không còn xuân sắc, không có cơ hội để giao tiếp bên ngoài, lẽ ra tôi phải tạo điều kiện giúp đỡ, để vợ mình tiến bộ bằng chúng bạn, sức khỏe giảm sút mình phải chăm lo động viên cô ấy hơn. Vậy mà tôi chỉ thấy những yếu kém của cô ấy, chứ không tìm nguyên nhân, mặc dù tôi biết phụ nữ ở tuổi tiền mãn kinh, tính tình thay đổi vậy mà lúc đó tôi không giúp gì được cho vợ, mà tôi lại vào mạng chát chít, để tìm bạn, tìm nguồn vui cho chính mình.

Tôi đúng là thằng đàn ông ích kỷ và rồi đen đủi cho tôi, không hiểu sao cô ấy biết tất cả mọi chuyện của tôi. Cô ấy chỉ cầu xin tôi đừng chát nữa, hãy nghĩ đến tình cảm vợ chồng mà khơi dậy những tình cảm tốt đẹp khi xưa nhưng tôi vẫn bị say nắng. Tôi vẫn chát và rồi còn hẹn hò vì khi đó trong đầu tôi, vợ tôi là một người quê mùa, ít học, giao tiếp kém, hay gắt gỏng… mặc dầu vợ tôi cũng có một thời làm kinh doanh rất thành công. Tôi là một người thành đạt, có học thức và địa vị trong xã hội, tôi cũng muốn trò chuyện, giao lưu với những người có trình độ như tôi, cũng may mà tôi chưa đi quá xa.

Nhưng từ khi mọi chuyện xảy ra đến nay, tôi biết vợ tôi rất buồn và mất hết niềm tin ở tôi nhưng cô ấy vẫn tỏ ra vui vẻ, lo cho chồng con, mà trong lòng thì buồn bã. Cô ấy cũng có ý trách tôi nhưng tôi nghĩ, tôi chưa làm gì sai, chưa đi quá giới hạn. Những khi rảnh tôi vẫn vào mạng chát, vợ tôi không đồng tình cô ấy luôn nghĩ là tôi không chia sẻ với vợ, mà cứ vào mạng để chia sẻ với người khác. Liệu việc tôi còn tiếp tục chát có sai không nhỉ?

Qua đọc một số bài trên báo tạp chí đàn ông đã làm tôi thức tỉnh, tôi cảm thấy thương vợ hơn bao giờ hết. Cả cuộc đời tuổi xuân của vợ tôi đã cống hiến cho gia đình, cho sự nghiệp của tôi đến khi bênh tật, tôi lại không giành thời gian động viên cô ấy, để cô ấy vượt qua bệnh tật. Mà tôi chỉ cảm nhận thấy sức khỏe của cô ấy không đáp ứng được cho tôi, tôi đã vào mạng chat chit để giải tỏa lòng mình, tôi viết ra đây cũng mong được mọi người sẻ chia.
Share on Google Plus

About Nặc danh

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét