Em rất hạnh phúc khi ở bên anh.
Xem thêm: Du lịch sa pa
Em ra đi khỏi nơi đó mà không còn gì phải ân hận, mặc kệ lời nhỏ to của miệng thế gian khuyên “là phụ nữ phải gắng nhẫn nhịn”. Em khép mình sống trong niềm u hoài, ớn lạnh những tháng ngày đã qua. Lòng nhủ thầm sẽ không bao giờ bước chân vào ngưỡng cửa hôn nhân nữa.
Rồi em gặp anh, chẳng có những choáng ngợp của tình yêu lung linh, chẳng có sắc màu của lời tán tỉnh ngọt lịm, chẳng có dư vị gì của vật chất xen vào, em không còn trẻ, anh cũng đã có con đi học, anh bộ đội, em là cô thủ kho nghèo, cả hai đều đang sợ hãi trước tình yêu. Vợ anh đã phản bội anh khi cặp bồ với một tay nhà giàu có, cô ấy coi thường anh bộ đội chẳng có tiền, đã đi liên miên, thiếu tình cảm rồi mà tiền cũng không. Chồng như vậy cô ấy không cần, cô ấy bế con đi. Bỏ anh ở lại đau khổ và nhục nhã.
Hai trái tim cô đơn tìm được sự đồng cảm, tam su gia dinh chúng mình về chung một nhà, em đắn đo nói chỉ làm mâm cơm bình thường giữa hai gia đình để thông báo rồi ra xã đăng ký là xong, vậy mà gia đình anh vẫn tổ chức cho đẹp lòng các con, có đưa xe cưới rước đàng hoàng, sếp và bạn bè anh ở đơn vị cũng về góp vui… Đám cưới có nhiều niềm vui và không ít giọt nước mắt hạnh phúc. Mọi người nắm tay em chúc phúc và nói quả là trời không phụ lòng người.
Ít ra anh cũng cho em biết rằng, cuộc sống không chỉ có nguyên màn đen u tối, chỉ cần biết mở lòng ra, mở mắt to và đón nhận, ánh nắng bình minh sẽ tràn ngập tâm hồn.
Em ra đi khỏi nơi đó mà không còn gì phải ân hận, mặc kệ lời nhỏ to của miệng thế gian khuyên “là phụ nữ phải gắng nhẫn nhịn”. Em khép mình sống trong niềm u hoài, ớn lạnh những tháng ngày đã qua. Lòng nhủ thầm sẽ không bao giờ bước chân vào ngưỡng cửa hôn nhân nữa.
Rồi em gặp anh, chẳng có những choáng ngợp của tình yêu lung linh, chẳng có sắc màu của lời tán tỉnh ngọt lịm, chẳng có dư vị gì của vật chất xen vào, em không còn trẻ, anh cũng đã có con đi học, anh bộ đội, em là cô thủ kho nghèo, cả hai đều đang sợ hãi trước tình yêu. Vợ anh đã phản bội anh khi cặp bồ với một tay nhà giàu có, cô ấy coi thường anh bộ đội chẳng có tiền, đã đi liên miên, thiếu tình cảm rồi mà tiền cũng không. Chồng như vậy cô ấy không cần, cô ấy bế con đi. Bỏ anh ở lại đau khổ và nhục nhã.
Hai trái tim cô đơn tìm được sự đồng cảm, tam su gia dinh chúng mình về chung một nhà, em đắn đo nói chỉ làm mâm cơm bình thường giữa hai gia đình để thông báo rồi ra xã đăng ký là xong, vậy mà gia đình anh vẫn tổ chức cho đẹp lòng các con, có đưa xe cưới rước đàng hoàng, sếp và bạn bè anh ở đơn vị cũng về góp vui… Đám cưới có nhiều niềm vui và không ít giọt nước mắt hạnh phúc. Mọi người nắm tay em chúc phúc và nói quả là trời không phụ lòng người.
Ít ra anh cũng cho em biết rằng, cuộc sống không chỉ có nguyên màn đen u tối, chỉ cần biết mở lòng ra, mở mắt to và đón nhận, ánh nắng bình minh sẽ tràn ngập tâm hồn.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét